.Nhà sưu tầm trong nước .Nhà sưu tầm nước ngoài




  
Lê Đại Chúc, họa sĩ của cuộc chơi Lãng tử !

     Gần 50 tác phẩm mầu dầu, 1/10 tranh khổ lớn, cở 1,5 x 3m, còn lại là khổ trung, không có tranh tiểu họa. Tất cả được bày trong 4 phòng tranh liên hoàn. Một cuộc trưng bày thật ấm cúng, trang nhã, gây cho ta cảm giác yên tĩnh, thanh thản trong suy tư và thưởng ngoạn nghệ thuật.

     Thu hút sự chú ý của người xem phải kể đến bút pháp sử dụng màu nóng (đỏ), giàu chất tương phản mà hài hòa ở một số tác phẩm nổi bật. Như tĩnh vật Hoa I và II, Chân dung Cha tôi – Nhà thơ trong màu áo đỏ, Đạo diễn Lê Chức – em trai tôi… Nhưng để hướng vào chiều sâu nội tâm mà thưởng thức vẻ đẹp “đa sắc – đa màu” của Lê Đại Chúc, có lẽ xuất phát từ sự “Tự hạn chế mình”, sự dè xẻn trong sử dụng mầu, ít mà tinh giản của anh.

     Điển hình phải kể những tranh như Cha tôi (không đánh số), Thiếu nữ áo nâu, Tĩnh vật ba chiếc bình và lọ, Chân dung cố danh họa Nguyễn Gia Trí, Đối thoại, Phong cảnh miền Bắc, Nghệ sĩ Trần Tiến, Sau cơn bão biển, Đêm Hà Nội… Tác phẩm đạt được độ sâu, độ ngân, giàu âm sắc, âm hưởng của bản hòa tấu nghệ thuật.


     Qua tài điều khiển dao bay của anh, những nhát quệt, trát, miết, lượn, những vệt màu, những đường nét khoan nhặt, phóng túng, gồ ghề, những sắc độ đen, đỏ, tím, vàng, nâu, xanh… cứ như thể hiện lên, hòa quyện nhau trên nền vải tạo nên vẻ đẹp đột ngột, bất ngờ, gây cho ta những cảm nhận xao xuyến đến hồi hộp.


    Đó là những khoảng trống không gian trong tranh mà ta thường bắt gặp. Nói theo thuật ngữ của các nhà phê bình mỹ thuật, thì chúng là những “khoảng trống tư tưởng”, ” khoảng trống triết học”, vốn là sản phẩm tinh thần đầy huyền thoại của thế giới phương Đông giàu tâm tưởng.

     Khác với lối hiện thực được giản lược hóa, hoặc cách điệu hóa, bảng màu trừu tượng qua tranh anh, tưởng như vô thức, hữu hình. Hai cách nhìn hội họa giữa Đông và Tây, ở tranh Lê Đại Chúc luôn là thế giới của sự hòa quyện đồng nhất bởi nguồn cảm hứng manh, liên tục, không gián đoạn trong cách thể hiện bố cục. Và cuối cùng, bởi sự hòa nhập dịu dàng ấy, anh đã tạo được vẻ đẹp riêng, một cái Tôi nghệ thuật sáng gián. Đúng với tư duy và hành động của người nghệ sĩ.


    Cái quý giá mà ta cảm nhận ở tranh Lê Đại Chúc, chính là đức tình chân thành, cần mẫn trong lao động, học hỏi, sáng tạo và thực nghiệm đầy hào hứng, không mệt mỏi của anh.

     Hai mươi năm về trước, giới nghệ thuật biết đến Lê Đại Chúc qua nhưng tranh đồ họa, phóng sự, cổ động nghệ thuật ở địa bàn văn nghệ đất cảng Hải Phòng. Hai mươi năm sau, hôm nay giới nghệ thuật lại nhận một chân dung Lê Đại Chúc mới, sung mãn, với thể loại hội họa sơn dầu – một thế giới đầy thách thức mà hào phóng với nhà nghệ sĩ. Nhưng lần này anh mở cung đường rộng và xa hơn so với lộ trình thuở trước. Với niềm tin vững vàng vào kết quả lao động sáng tạo, triển vọng mới đầy hứa hên đã mở ra phía trước. Cuộc triển lãm mỹ thuật mùa thu của anh vừa kết thúc tốt đẹp ở thành phố Hồ Chí Minh vào cuối năm 1994, là một dẫn chứng sinh động, càng vun đắp thêm niềm tin mới nơi nhà nghệ sĩ.


    Lần này triển lãm của anh lại nối tiếp, khại mạc tại Art Gallery Sông Hồng, nơi hội tụ những tài năng trẻ, giữa lòng thủ đô, với sự hiện diện của đông đảo bạn bè, người thân và công chúng yêu nghệ, vốn không dễ dãi trong thưởng thức và phê bình nghệ thuật.

     Xin chúc mừng những thành tựu mới mẻ của anh – những cấp số cộng và cấp số nhân của nghệ thuật mà anh là tác giả - một con người biết vượt khó, luôn tự nguyện hành hương, tìm tòi, khám phá để đến với cái đẹp của riêng mình.

Trần Thức
248 Bức
English | Trang chủ



Error: Table 'thachhoc_ledaichuc.counter_detail' doesn't exist