.Nhà sưu tầm trong nước .Nhà sưu tầm nước ngoài




  
Chân dung trong tranh Lê Đại Chúc

     Tranh Lê Đại Chúc độc tôn chân dung. Ông vẽ gương mặt người, hồn người.

 
     Đó là công việc khó như đoán đúng vận mệnh kẻ khác.

 

     Mỗi chân dung của Lê Đại Chúc như một thế giới một nhân gian với đầy đủ vui buồn, hạnh phúc và bất hạnh, hào hứng và trầm uất, tha thiết và lạnh lùng, cũ kỹ và mới lạ, xa lạ và gần gũi…

     Ta lạc vào thế-giới-người với đầy đủ mọi tính cách tầng lớp đẳng cấp. Họa sỹ hoan lạc với toan – màu – bút và cứ thế dẫn ta vào trắc ẩn với những phận đời phận người giúp ta thấy trọn vẹn sự chật chội đông vui của nhân thế.

     Tự học để vẽ Lê Đại Chúc là một họa sĩ bẩm sinh. Ông vẽ từ thủa thiếu thời trên ghế nhà trường trên những sàn tàu biển lênh đênh ngoài đại dương – thời ông vì mưu sinh đành chọn một nghề nghiệp khác. Và cuối cùng lại với nghề vẽ.

     Lê Đại Chúc rất thích vẽ người thân: chân dung cha ông – Lê Đại Thanh thi sĩ, một ông già thọ 90 tuổi, đầu mũ phớt, áo đỏ quần trắng, chống ba toong; ông vẽ vợ ông, anh chị em, con gái và bạn bè. Ông dùng cây cọ rờ rẫm mơ hồ như chạm lên từng gương mặt người thân, ông dùng màu như để truyền đạt ánh sáng nồng nàn đến với những người ông sẻ chia và yêu dấu.

     Tranh đạt nhất đối với Lê Đại Chúc là chân dung. Vẽ chân dung thành đạt nhất là ông vẽ cha mình.

     Ông khởi điểm hội họa bằng sự giản dị để đến với đông người. trong sâu thẳm người họa sĩ này vẫn lưu dấu cái thần thái vững bền dân tộc và sự theo đuổi đến mệt lử cái vầng sáng triết học nhân loại.

 
MAI LINH.
248 Bức
English | Trang chủ



Error: Table 'thachhoc_ledaichuc.counter_detail' doesn't exist